Theo đuổi lính đặc biệt
Phan_8
Tô Nhĩ trợn to hai mắt, tầm mắt thỉnh thoảng liếc nhìn Tăng Tĩnh Ngữ rồi liếc anh cô lưỡng lự một lát, “Thật là một người còn giả bộ hơn so với một người, rõ ràng là hai người não tàn, kết quả hai người anh thì hòa nhã còn em thì thục nữ, công lực đúng là thâm hậu.”
Tô Mặc cùng Tằng Tĩnh cùng nhau nghiêng đầu nhìn về phía Tô Nhĩ, mặc dù cùng bị người ta vạch trần bản chất, chỉ là năng lực đả kích lại rõ ràng không phải cùng một cấp bậc. Chỉ thấy Tô Mặc thần sắc nhàn nhạt, tao nhã lịch sự, dù tức giận vẫn ung dung nhìn Tô Nhị, khóe miệng kéo ra nụ cười nhạt khá đẹp mắt.
Não tàn? Em gái anh nói chuyện càng ngày càng sắc bén rồi, không nhịn được ngẩng đầu liếc nhìn Tăng Tĩnh Ngữ. Chỉ thấy nữ sinh trước mắt cả người sững sờ, mắt hạnh trợn tròn, giống nhìn chằm chằm Tô Nhị như nhìn yêu quái, giọng nói có chút lên cao: “Nha, này cũng bị cô nhìn ra rồi, ánh mắt quả thực sắc bén. Lại nói, trước kia Trầm Ngôn nói em giả vờ thục nữ, em cũng cảm thấy thế, em cũng không đáp lại, đến cô cũng nói sắc bén như thế, Hàn Hàn có đứng trước mặt cô cũng chỉ người thứ hai, diễn đạt thế này, Audrey Hepburn cũng phải gọi bằng sư phụ, nhường đất diễn lại cho cô, chậc chậc…………”
Tăng Tĩnh Ngữ nói tới chỗ này đột nhiên dừng lại, hướng về phía Tô Nhĩ quan sát từ trên xuống dưới một lượt, “Em cũng cảm thấy thế, so với Phù Dung tỷ gì đó vẫn còn đẹp hơn một chút.”
“Phốc” một tiếng cười nhẹ, Tô Mặc thành công bị ngôn ngữ đùa giỡn dũng mãnh của Tăng Tĩnh Ngữ chọc vui, nghe cô nói cuồng như vậy, anh vốn là còn nghĩ lần này, thế nào cũng phải mượn tới cả nữ vương làm nền, kết quả lại lên voi xuống chó biến thành Phù Dung tỷ, có cảm giác trực tiếp từ trên trời rơi xuống đất, cô gái này nói chuyện quá buồn cười, anh không muốn cười cũng không được.
Tăng Tĩnh Ngữ thấy thế trong nháy mắt trên mặt dâng lên vẻ đắc ý, hướng Tô Mặc nhíu lông mày, giọng nói vui vẻ nói: “Anh đẹp trai, cho tiếng vỗ tay đi.”
Tô Mặc trong nháy mắt đơ luôn, anh có cảm giác bị người ta đùa giỡn. Mà Tô Nhĩ bên kia lại đang ném cho Tăng Tĩnh Ngữ một cái khinh bỉ xem thường, quát một tiếng: “Nhìn tính cách của em xem, có mặc long bào cũng thể trở thành Hoàng đế, có giả bộ cho giống nữa cũng chỉ có thể là thủ lĩnh phường trộm cướp, ít nói nhảm đi.”
Tăng Tĩnh Ngữ vô tội bĩu môi, “Tính tình em như thế nào cô còn không biết sao? Cô đúng là chị em gái thất lạc lâu nay của em.”
Tô Mặc tay phải nắm quyền chống đỡ trên bờ môi, cố sức nhịn cười đến nghẹn. Tô Nhĩ khẽ nhíu mày liếc nhìn người khác hả hê, được, lại còn chị em thất lạc nữa chứ, nếu lại chà đạp cô ấy là thì chẳng khác nào tự chửi mình. Cô đột nhiên hối hận vô cùng tại sao ban đầu lại nói ra câu nói này, đúng là tự bê đá đập vào chân mình mà.
Nhân viên phục vụ rất nhanh mang thức ăn lên, lúc ăn cơm ba người mới không tiếp tục đả kích lẫn nhau nữa. Tô Nhĩ ở chỗ ngồi thỉnh thoảng lấy điện thoại di động ra nhìn một cái, bộ dáng lo lắng trùng trùng.
Sau khi ăn xong, Tô Mặc gọi nhân viên phục vụ tới tính tiền, Tô Nhĩ rất không có lương tâm ném xuống Tăng Tĩnh Ngữ cho Tô Mặc nói: “Một lát anh đưa Tĩnh Ngữ trở về đi, em có chút việc gấp.”
Tô Mặc gật đầu, nhàn nhạt đáp một tiếng “Được..!”
Ba người cùng đi ra nhà hàng, sau khi Tô Nhĩ lái xe đi, Tăng Tĩnh Ngữ cũng đi theo Tô Mặc lên xe.
“Bây giờ em trở về trường học sao?” Tô Mặc nhẹ giọng hỏi, âm thanh vô cùng từ tính, trái tim nhỏ bé của Tăng Tĩnh Ngữ run lên đột nhiên lại nghĩ tới ngày đó anh nói câu kia “Tôi thay cô ấy nhận lỗi với cô.” Thật sự là tinh khiết mộc mạc, kết hợp với mọi thứ xung quanh có thể so với hiệu quả3D, trong nháy mắt mê muội, líu ríu nói: “Anh là MC sao? Giọng nói sao lại có thể dễ nghe như vậy.”
Tô Mặc không ngờ cô sẽ hỏi như vậy, anh từ trước đến nay đều biết bản thân có giọng nói trời cho, nhưng bị người khác khen trắng trợn như vậy thật đúng là lần đầu. Khuôn mặt trắng nõn dịu dàng lộ ra nụ cười nhạt, “Anh làm nghề tự do, chính xác mà nói là vô công rỗi nghề, nhưng nghe em nói như vậy, anh thật muốn đi thử làm MC một chút.”
“Ha ha, đi đi, đi đi, nhớ sau khi nổi tiếng ký tên cho em, quần áo giầy dép gì đó tất cả đều ký tên cho em, sau đó em lại cầm đi bán đấu giá, khẳng định kiếm được thật nhiều tiền.” Tăng Tĩnh Ngữ hướng về phía Tô Mặc, ánh mắt long lanh, không phải cô nói quá, mà là Tô Mặc thật sự rất đẹp trai, không giống với vẻ đẹp khỏe mạnh nam tính của Thiệu Tuấn. Da tay của anh rất trắng, mắt không quá to lại hẹp dài, sống mũi thẳng, bờ môi rất mỏng lúc nào cũng khẽ cong lên, khiến cho người đối diện có một cảm giác dịu dàng nho nhã. (An: nuốt nước bọt, thật muốn sờ một cái xem thế nào!)
“À….!” Tô Mặc khẽ cười một tiếng, đối với cách nói Tăng Tĩnh Ngữ không có bất kỳ nhận xét nào, nhưng trong lòng lại rất thích tính tình hoạt bát nhanh nhẹn của Tăng Tĩnh Ngữ, không nhịn được nói một câu, “Lần sau nếu còn gặp phải tình huống như vậy thì không nên nóng nảy như thế.”
“Sao?” Tăng Tĩnh Ngữ quay đầu lại nhìn Tô Mặc, ngơ ngác im lặng mấy giây, ngay sau đó mới có phản ứng, “À, anh đang nói chuyện lần trước đáy à. Em biết anh nói để nhắc nhở em không được chọc vào mấy loại người như thế đúng không, lái xe xịn, chỉ bộ quần áo trên người cũng là cả một đống tiền mà người khác tiết kiệm bao nhiêu năm mới có được, quả thật, động vào hạng người như thế có lý cũng không nói được.”
Tô Mặc cũng không phủ nhận cách nói Tăng Tĩnh Ngữ, ánh mắt nhìn cô như có như không gật đầu thật nhẹ, cho là cô đã hiểu. Khởi động xe, ra khỏi chỗ đậu, một chỗ khúc quanh, anh đang chuyên tâm quay đầu xe, chỉ nghe bên tai truyền tới âm thanh hơi của tức giận Tăng Tĩnh Ngữ, “Mặc dù hạng người như thế không dễ chọc, nhưng thấy cô ta như vậy em cũng không sợ đắc tội.”
Qua chỗ khúc quanh, Tô Mặc không hiểu sao lại nghiêng đầu nhìn về phía Tăng Tĩnh Ngữ, hôm nay thời tiết rất đẹp, ánh nắng rực rỡ, ánh mặt trời màu vàng xuyên thấu qua kính chắn gió dầy cộm nặng nề, trong xe nhàn nhạt vầng sáng màu vàng ấm, Tăng Tĩnh Ngữ chợt quay đầu lại nhìn Tô Mặc, bỗng nhiên nhếch miệng cười một tiếng, cơ mặt cũng không ngừng chuyển động theo, mắt hạnh híp lại thành hình trăng lưỡi liềm, “Chị đây vào giang hồ đã lâu, hơn nữa, em đánh không lại không phải còn có bạn trai em à.”
“Ha ha…” Tô Mặc cười hai tiếng, đối với cách nói chuyện của Tăng Tĩnh Ngữ từ chối cho ý kiến, “Bạn trai em, chính là người lần trước sao?”
“Đúng vậy, rất đẹp trai đúng không.”
“Ừ” Tô Mặc giọng nói nhàn nhạt, thần sắc trên mặt không rõ.
***
Đảo mắt đã đến kỳ nghỉ, trời cao không phụ người có lòng, trải qua những tháng cố gắng, thành tích Tăng Tĩnh Ngữ được nâng cao rõ ràng, vốn là nợ môn lại đột nhiên giống như ngồi lên Yun–night Speed, thẳng tiến đi lên như bão tố.
“Con muốn thưởng cái gì?” Trụ sở quân đội trong cùng, trong một biệt thự nhỏ hai tầng, Tăng Trường Quân cầm trong tay thư thông báo vừa nhận được, trên mặt cương nghị tràn đầy vui mừng. Ngay từ lúc trước kỳ thi Tăng Tĩnh Ngữ đã nói với ông, nếu trong kỳ thi lần này môn nào cũng cô vượt qua 80 điểm thì phải thỏa mãn một nguyện vọng của cô. Mặc dù nói không đứa con gái hỗn thế ma vương này của ông muốn gì, nhưng hiếm khi thấy con gái quyết tâm cố gắng như vậy, Tăng Quân Trường không nghĩ ngợi gì liền đồng ý.
Trong thư phòng, Tăng Tĩnh Ngữ cùng cha cô ngồi đối diện nhau, con mắt đen nhánh chớp qua một tia giảo hoạt, cánh tay dài duỗi một cái cầm lấy thư thông báo trong tay Tăng Quân Trường, nghiêm túc, rồi sau đó chợt ngẩng đầu nhìn về phía ba cô: “Con muốn đi Tổng bộ bộ đội đặc chủng.”
“Hồ đồ…” Tăng Quân Trường sắc mặt trầm xuống, quát mắng nói: “Bộ đội đặc chủng là chỗ nào, đó là nơi con muốn đi là có thể đi sao?”
“Con mặc kệ, dù sao cha đã đồng ý với con rồi.” Tăng Tĩnh Ngữ không chịu yếu thế, tức giận nhìn chằm chằm cha mình, cô và cha từ trước đến giờ không hợp nhau, loại tiết mục dựng râu trợn mắt này trong một tháng thỉnh thoảng diễn ra như vậy mấy lần.
Mày rậm đen như mực của Tăng Quân Trường khóa chặt, mắt thẳng tắp nhìn con gái đang tức giận trước mặt, chân mày chậm rãi giãn ra, sắc mặt dần dần hòa hoãn, xen lẫn một tia áy náy nhỏ bé không thể nhận ra.
Ông còn nhớ rõ Tăng Tĩnh Ngữ khi còn bé đặc biệt khéo léo nghe lời, mỗi lần về nhà xa xa đã nhìn thấy bộ dáng cô sốt ruột đứng ở trước cửa nhìn chung quanh chờ ông trở về, hơn nữa chỉ cần vừa nhìn thấy ông sẽ lập tức bước từng bước chân mập mạp ngắn ngủn xông lên vòng tay ôm ông, trong miệng ngọt ngào kêu: “Ba, làm sao bậy giờ ba mới trở về, con rất nhớ ba đó.”
Nhưng con gái khéo léo nghe lời của ông từ lúc nào bắt đầu thay đổi và phản nghịch như vậy chứ?
Có lẽ là từ ngày ông và mẹ nó ly hôn đi, từ đó về sau con người cô thay đổi hoàn toàn, đi theo đám bạn quậy phá trong đại viện nghịch ngợm gây sự, không thích đi học, thậm chí còn cúp cua chơi game. Ngày thường ông bận rộn công việc lại không có thời gian quan tâm cô, càng lớn tính tình Tăng Tĩnh Ngữ càng vô pháp vô thiên.
Tăng Tĩnh Ngữ nhìn sắc mặt ba đang ngưng trọng, trong lòng hơi thấp thỏm, mặc dù cô trước kia luôn cúp cua đánh nhau, nhưng cuối mục đích chỉ là muốn thu hút sự chú ý của ba cô mà thôi, còn lần này, cô thừa nhận mình có một chút tùy hứng, nhưng cô đã quá lâu không nhìn thấy Thiệu Tuấn rồi, thậm chí ngay cả điện thoại cô cũng không gọi cho anh được, trước kia lúc ở trường học cũng may, cô đem thời gian hoạch định kín mít, căn bản đều đặn không nhớ tới anh, nhưng vừa đến kỳ nghỉ, mỗi ngày trừ ăn cơm ra ngay cả khi ngủ, lúc không có chuyện gì làm cô sẽ nghĩ tới anh, nỗi nhớ nhung ùn ùn kép tới chẳng khác nào đánh úp, cô vốn cho là mình có thể bình tĩnh bình tĩnh đợi anh, nhưng mới có máy tháng cô đã không chịu nổi.
“Ba, ba để cho con đi đi.” Tăng Tĩnh Ngữ đột nhiên hạ thấp giọng năn nỉ, “Ba và chú Phó không phải chiến hữu sao? Ba nói với chú ấy con được nghỉ nhàn rỗi không chuyện gì muốn đến nhà chú chơi. Nơi đó cũng có người nhà của bộ đội đặc chủng đấy thôi, con lại không đến căn cứ.”
“Có phải con đã yêu rồi hay không?” Tăng Trường Quân trầm tư mấy giây đột nhiên hỏi.
“Dạ…” Tăng Tĩnh Ngữ nhẹ một tiếng nhàn nhạt gật đầu.
“Là người lính đặc biệt lần trước đưa con về nhà đó sao?”
“Dạ…”
“Con đi ra ngoài trước đi, chuyện này để cho ba suy nghĩ một chút.”
Chương 17
Tăng Tĩnh Ngữ không ngờ ba cô sẽ đáp ứng nhanh như vậy, từ lúc cô đưa ra yêu cầu đến chính thức đòi tới bộ đội đặc chủng ở thành phố Z, tổng cộng mới có hai ngày mà thôi.
Thật ra thì cô không biết, ba cô đã có dự định tới thành phố Z để thị sát, mang cô theo chỉ là thuận tiện mà thôi. Vì vậy, vừa tới thành phố Z thì Tăng Trường Quân đã bận rộn công việc thị sát, Tăng Tĩnh Ngữ nghiễm nhiên bị ba cô quăng đến ngoài chín tầng mây.
Cô vốn muốn tự mình ngồi xe đi là được rồi, nhưng sau khi nghe ngóng mới biết bộ đội đặc biệt canh phòng nghiêm ngặt, chỉ có xe bộ đội mới có thể tiến vào, cô căn bản không thể vào được.
Ở sở bộ đội được chiêu đãi liên tiếp ba ngày, Tăng Tĩnh Ngữ rốt cuộc cũng không chịu nổi nữa.
“Ba, ba lúc nào cũng đi sớm về trễ như vậy lúc nào mới thực hiện lời hứa của mình, con đã đợi ba ngày rồi đó.” Hơn chín giờ tối thì Tăng Tĩnh Ngữ rốt cuộc cũng nhìn thấy ba cô – thần long thấy đầu không thấy đuôi.
Tăng Trường Quân cởi quân phục ra, tiện tay kéo một cái ghế dựa ngồi xuống, trên mặt cương nghị đầy vẻ mệt mỏi, mắt híp lại, thỉnh thoảng giơ tay lên xoa bóp trán, “Sớm thôi, sáng sớm ngày mai ba mang con đi.”
“Ba” Tăng Tĩnh Ngữ yên lặng đứng ở bên cạnh, trong lòng hơi áy náy, đây là lần đầu tiên cô thấy vẻ mặt ba mệt mỏi như vậy, ba của cô rất tận tâm với sự nghiệp, đặc biệt là sau khi mẹ cô đi càng thêm rõ ràng, có lúc thậm chí cô cảm thấy ba cô giống như một vị vua đang trên triều nghị sự, vốn chỉ nghĩ chuyện ba mang cô tới đây là chuyện tình đương nhiên, nhưng khi thấy dáng vẻ mệt mỏi của ba, cô đột nhiên cảm thấy mình có phần quá tùy hứng.
“Còn có chuyện gì?” Tăng Trường Quân từ từ mở mắt, mặt nghi vấn nhìn về phía Tăng Tĩnh Ngữ.
“Để con xoa bóp cho ba.” Cũng không đợi ba đồng ý cô liền giơ tay lên xoa bóp, cô có chút không được tự nhiên không dám nhìn vào ánh mắt của ba cô, trong trí nhớ của cô, sau khi ba mẹ ly hôn đây là đầu tiên hai người ở chung hòa hợp như vậy. Trong mắt liếc trong không trung thấy gương mặt của ba trắng bệch, cô không khỏi có loại kích động muốn khóc.
Vậy mà, người luôn luôn nguội lạnh như Tăng Trường Quân lại đột nhiên nở nụ cười một cách im lặng.
Căn cứ của bộ đội đặc chủng nằm cách thành phố 10 km, trước khi đến Tăng Trường Quân cố ý nhờ lính cần vụ đi mua một ít vật phẩm y tế cùng một chai rượu Ngũ Lương (loại rượu trắng nổi tiếng vùng Tứ Xuyên). Phàm là người tham gia quân ngũ thì đều thích uống rượu, ông còn nhớ rõ anh bạn họ Phó của ông thích nhất chính là rượu Ngũ Lương, gần mười năm không gặp, cũng không biết bạn già ngày xưa giờ thế nào.
Đúng như đã cô hỏi thăm, trong bộ đội đặc chủng canh phòng, kiểm tra vô cùng nghiêm ngặt, vùng này tương đối hoang vu, khắp nơi là núi cao và cây cối, trên đường tới đây cũng không nhìn thấy mấy hộ gia đình. Bọn họ 9h sáng lái xe từ thị trấn tới đây cho đến mười giờ tới được nơi ở của bộ đội đặc chủng.
Căn cứ bộ đội là một đại viện độc lập, xe dừng tại cổng lớn. Mới vừa xuống xe đã nhìn thấy một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi mặc quân trang đi lên.
“Sư trưởng.” chỉ thấy người nọ đứng nghiêm trước mặt Tăng Trường Quân, làm động tác chào của quân đội. Người này đúng là người mà hôm nay bọn họ muốn tới thăm –––– Phó Dũng, vài chục năm trước kia là cấp dưới của Tăng Trường Quân.
Tăng Trường Quân chào lại, đùa giỡn nói: “Lần trước, gặp mặt vẫn còn gọi cậu là Tiểu Phó, hiện tại tôi và cậu đã già rồi.”
“Ha ha” Phó Dũng cười to hai tiếng sảng khoái, không ngừng gật đầu nói: “Đúng vậy, đều đã gần 50 rồi.”
Hai người vừa trò chuyện, vừa đi đến nhà của Phó Dũng. Vùng này vắng vẻ, điều kiện gian khổ, phòng ốc đa số đều là kiểu nhà hai tầng, trong phòng cũng rất đơn giản, tường xi măng quét vôi trắng, còn có mấy vật dụng đồ điện thiết yếu.
Trên bàn đã sớm bày xong một bàn đầy thức ăn, vợ của Phó Dũng là Vương Chỉ Cầm nhiệt tình rót rượu xới cơm cho mọi người, Tăng Trường Quân cùng Phó Dũng nói chuyện về vấn đề quân sự cực kỳ vui vẻ, Vương Chỉ Cầm gắp cho Tăng Tĩnh Ngữ một cái đùi gà, “Tiểu Tĩnh ăn nhiều một chút.”
“Cám ơn, con tự gắp được rồi ạ.” Tăng Tĩnh Ngữ liên tục không ngừng nói cám ơn.
Sau khi ăn xong, Phó Dũng muốn dẫn Tăng Trường Quân đi căn cứ xem một chút, Tăng Tĩnh Ngữ nghe vậy vui lên, vừa định đi đến nói một câu “Con cũng muốn đi.” Đã bị Tăng Trường Quân ném cho một ánh mắt đáng sợ, cô lập tức ngâm miệng lại chạy vào phòng bếp giúp Vương Chỉ Cầm thu dọn bát đũa.
Trong phòng bếp, Vương Chỉ Cầm vừa thấy Tăng Tĩnh Ngữ lập tức để buông xuống cái chén trong tay, xoa xoa tay trên tạp dề, liên tục đẩy đẩy cô ra ngoài, “Tĩnh Ngữ, con đi ra ngoài xem ti vi đi, nơi này có cô là được rồi.
Tăng Tĩnh Ngữ cũng không tranh, tự giác đi tới cửa, sau đó tựa vào viền cửa nhìn Vương Chỉ Cầm làm việc, thỉnh thoảng hỏi thăm quân tình.
“Cô ơi, căn cứ cách nơi này có xa lắm không à? Chú Phó buổi tối mỗi ngày sẽ trở lại sao?”
Vương Chỉ Cầm nghĩ là Tăng Tĩnh Ngữ chỉ tò mò thôi, cũng không có suy nghĩ nhiều, thành thật trả lời: “Cô cũng không biết căn cứ ở đâu, nhưng chú Phó của con mỗi buổi tối đều về nhà.”
Nói như vậy, bộ đội đặc chủng cách đây rất gần, vậy thì Thiệu Tuấn cách cô rất gần, Tăng Tĩnh Ngữ không nhịn được ở trong lòng trộm vui mừng, “Cô ơi, trong căn cứ có bệnh viện không? Chính là bệnh viện bộ đội, mặc dù thể trạng người lính rất tốt, nhưng thỉnh thoảng cũng có cảm mạo hay gì gì đó.”
“Có, nhưng nơi này không gọi bệnh viện, chỉ gọi là trạm y tế thôi, cũng chỉ chữa trị được mấy thứ sốt cảm gì đó thôi…, nếu như thực có chuyện gì vẫn phải đưa đến bệnh viện lớn.”
Tăng Tĩnh Ngữ gật đầu một cái tỏ vẻ đã hiểu, chỉ trị chứng sốt nhẹ cảm vặt…, rất may, cô vốn một chút chuyên nghiệp cũng không có, lần này tốt lắm, nếu yêu cầu không cao, như vậy đợi cô vừa tốt nghiệp, lập tức mà có thể xin điều tới đây.
Phó Dũng mang theo Tăng Trường Quân tham quan một vòng trong căn cứ, trở lại là chuyện của mấy giờ sau rồi. Đồng chí Quân trưởng công việc bận rộn không tiện ở lâu, vì vậy Tăng Tĩnh Ngữ chủ động xin đi giết giặc đưa ba cô ra cửa.
Dọc theo đường đi hai người nhìn nhau chẳng nói gì, rốt cuộc lúc đến cửa Tăng Tĩnh Ngữ mới chịu đựng không được mở miệng gọi ba cô lại, cô nói: “Ba, cám ơn người.”
Tăng Trường Quân giơ tay lên vỗ nhẹ nhẹ bả vai Tăng Tĩnh Ngữ, “Dù sao nơi này không phải như ở nhà, con đừng gây phiền phức gì cho chú Phó của con. Thấy người rồi thì hãy về nhà.”
“Dạ…!” Tăng Tĩnh Ngữ gật đầu như bằm tỏi, thấy cô ba nhấc chân phải đi, cơ hồ phản xạ có điều kiện kéo tay áo ba cô, trong đôi mắt lộ ra áy náy cùng không hiểu, “Ba, không phải ba đang trách con chứ, ba không có cái gì muốn nói với con sao, mẹ Thiệu chỉ nói con thích Thiệu Tuấn, đã hao hết tâm tư muốn chia rẽ chúng con, con cho là…… Cho là…….” Thật ra thì cô làm sao không biết gia cảnh hai người khác biệt, nhưng cô thật lòng thích Thiệu Tuấn, cô nghĩ, chỉ cần hai người yêu nhau là có thể vượt qua tất cả.
Nhìn lại ánh mắt sốt ruột của Tăng Tĩnh Ngữ, Tăng Trường Quân đột nhiên có loại cảm giác con gái đã lớn nên thấy tự hào, vốn là trên mặt hơi có vẻ lo lắng đột nhiên lại nở nụ cười vui mừng. Đối với chuyện Tăng Tĩnh Ngữ cùng Thiệu Tuấn nói yêu thương, ông còn tương đối tán đồng, ông rõ ràng cảm thấy chuyển biến trong mấy tháng nay của Tăng Tĩnh Ngữ, từ chán nản đi học cho tới chăm chỉ cố gắng, từ mỗi lần chỉ biết là gây họa làm ông tức giận cho tới trong lúc bất chợt tỏ ra lo lắng cho ông, Thiệu Tuấn có ảnh hưởng nhiều mặt tích cực tới con gái của ông như vậy, cho con gái ông một động lực vươn lên tốt như thế, đây là một hiện tượng tốt. Mà về những thứ khác, thứ nhất Tăng Tĩnh Ngữ còn nhỏ, nói yêu thương cũng không nhất định là có thể kết hôn, coi như đến lúc đó thật muốn kết hôn, Thiệu Tuấn cũng thật không tệ.
***
Tăng Tĩnh Ngữ ở Phó gia hơn một tuần lễ, nơi này vắng vẻ lại không có trò giải trí gì, mỗi ngày đều đi theo Vương Chỉ Cầm ở nhà xem ti.
Buổi tối ngày đầu tiên tới nơi này cô đã nói kể rõ mục đích của mình với Vương Chỉ Cầm, cô ấy vô cùng vui mừng, rất nhiều lính đặc biệt đã sớm tới tuổi kết hôn nhưng cũng không đối tượng, thứ nhất bọn họ không có thời gian, thứ hai cũng không có được bao nhiêu cô gái nguyện ý gả cho một người mấy năm không trở về nhà một lần thậm chí lúc nào cũng có thể sẽ hy sinh trong lúc chấp hành nhiệm vụ, nhất là những nhiệm vụ cực kỳ nguy hiểm. Cho nên, khi Tăng Tĩnh Ngữ nói rõ mục đích đến đây lần này cô ấy gần như lập tức giúp Tăng Tĩnh Ngữ đi hỏi thăm tình hình.
Theo như lời tiết lộ của chồng mình, Thiệu Tuấn một tháng trước đã cùng đội của mình đi ra ngoài diễn tập rồi, chưa biết lúc nào sẽ về, Tăng Tĩnh Ngữ đột nhiên có loại xúc động muốn đem Thiệu Tuấn cắt thành tám khúc bỏ vào xào nấu, vì sao người khác nói khi yêu sẽ được bạn trai cưng chiều tựa như công chúa, còn cô, Tăng Tĩnh Ngữ nói yêu không chỉ phải ngược lại đuổi theo, lại còn phải đuổi theo người ta tới vạn dặm, vậy mà ngày cả bóng người cũng không nhìn thấy được.
Suy nghĩ một chút cảm cũng thấy rất buồn bực.
Buổi tối lúc ăn cơm Phó Dũng không trở về, Tăng Tĩnh Ngữ cùng Vương Chỉ Cầm ngồi ở trong nhà xem bản tin thời sự.
Tăng Tĩnh Ngữ không nhịn được hỏi: “Cô ơi, buổi tối chú không có trở lại có phải hay không trong trụ sở có chuyện gì?” Ở nơi này được mấy ngày, Phó Dũng mỗi ngày đều sẽ đúng giờ trở lại ăn cơm tối, hôm nay đột nhiên xuất hiện tình huống đặc biệt, cô giống như là phản xạ có điều kiện nghĩ đến có phải hay không đội diễn tập trở lại.
“Nơi đó có thể có chuyện lớn gì, chắc là làm thêm giờ thôi.” Cô Phó lơ đãng trả lời một câu, mắt vẫn nhìn chằm chằm màn hình TV như cũ. Phó Dũng trong một tháng luôn có hơn mười ngày phải thêm ban đêm như vậy, bà đã sớm quen rồi.
“À…. “ Tăng Tĩnh Ngữ nhàn nhạt đáp một tiếng, ngược lại muốn ổn định tinh thần lại để xem TV nhưng phát hiện ra cái gì cũng không vào được.
Tình trạng như thế kéo dài tới tận lúc cô lên giường đi ngủ cũng không khá lên chút nào, bởi vì tận tới mười giờ Phó Dũng cũng không trở lại, sau cũng không biết thế nào lại ngủ quên mất, cô chỉ biết lúc buổi sáng khi thức dậy, Thiệu Tuấn như kỳ tích xuất hiện ở cửa Phó gia.
“Anh……” Tăng Tĩnh Ngữ không nhịn được dụi dụi con mắt, kết quả người vẫn còn ở đây, chắc chắn không phải là ảo giác.
Cách xa vài mét, Thiệu Tuấn vẫn còn đang mặc đồng phục tác chiến, từ căn cứ một đường chạy hơn mười km tới đây, cái trán đã sớm hiện lên một tầng mồ hôi dầy đặc. Tối ngày hôm qua bọn họ mới trở lại căn cứ, cuộc diễn tập lần này hoàn thành rất tốt, ngày hôm qua cả đoàn đều hết sức vui vẻ, vì vậy ở trong phòng ăn ăn mừng, đến rất khuya mới tan.
Trước khi đi đội trưởng Phó gọi anh lại, nói anh ngày mai sửa soạn sạch sẽ một chút đến nhà ông một chuyến, lúc đó anh cũng không còn suy nghĩ nhiều, dù sao đội trưởng Phó không nói rõ ngày lại cụ thể là chỉ mấy giờ, cho nên anh thừa dịp chạy bộ sáng sớm trực tiếp chạy tới hơn mười km tới đây.
“Tĩnh Ngữ!” gương mặt Thiệu Tuấn rõ ràng thoáng qua một tia kinh ngạc, anh không ngờ đội trưởng Phó gọi anh tới là vì chuyện này, càng không có nghĩ tới Tĩnh Ngữ sẽ trực tiếp chạy đến nơi đây, giờ khắc này, trái tim anh cũng mềm tan ra như nước, cứ như vậy ngơ ngác đứng nhìn cô cũng là một chuyện rất hạnh phúc.
Hai người cũng có chút sững sờ, cứ như vậy si ngốc nhìn đối phương, bên tai đột nhiên truyền đến một tiếng cười nhẹ, “Ơ, đây chính là Thiệu Tuấn sao, dáng dấp thật đúng là tuấn tú, không trách được để cho Tĩnh Ngữ chúng ta từ thành phố Y ngàn dặm xa xôi đuổi tới.”
“Chị dâu…” Thiệu Tuấn rất nhanh phục hồi tinh thần lại, rồi sau đó bước lên trước đứng sóng vai cùng Tăng Tĩnh Ngữ, trên mặt cũng không biết chạy bộ hay là thẹn thùng, hồng hồng một mảnh.
So sánh với Thiệu Tuấn 囧, Tăng Tĩnh Ngữ là rõ ràng phóng khoáng hơn rất nhiều, trực tiếp cầm lấy bàn tay Thiệu Tuấn rồi nhìn Vương Chỉ Cầm nói: “Cô ơi, con đi ra ngoài một chút, buổi trưa trở lại ăn cơm.” Sau đó, lôi kéo người nào đó chạy nhanh như làn khói.
Chương 18
Tăng Tĩnh Ngữ lôi kéo Thiệu Tuấn một đường chạy ra ngoài đại viện, tại lối đi bộ đổ bê–tông, Tăng Tĩnh Ngữ nắm thật chặt tay của anh chẳng có mục đích đi về phía trước.
Trong lòng Thiệu Tuấn xúc động thật lâu, trong lúc phút chốc thấy Tăng Tĩnh Ngữ kia anh đã hoàn toàn hôn mê, cho đến khi lòng bàn tay truyền đến cảm giác ấm áp mới chậm rãi phục hồi lại tinh thần, lòng tràn đầy cảm động không biết báo đáp như thế nào, cuối cùng thiên ngôn vạn ngữ, lại chỉ hóa thành một câu không hề hàm súc hơn “Sao em lại tới đây.”
Cũng may Tăng Tĩnh Ngữ sớm thành thói quen con người cổ hủ vô vị của anh, cũng không còn tức giận nữa, chỉ lạnh nhạt nói: “Nhớ anh, nên tới đây.”
Trong lòng Thiệu Tuấn lại có chút xúc động, nắm ngón tay thật chặt, khẽ quay đầu đi chỗ khác, các nét trên mặt Tăng Tĩnh Ngữ hiện lên rất rõ ràng, gương mặt trắng nõn có một chút ửng hồng, anh cảm thấy vẻ đẹp của cô chẳng khác gì mặt trời đầu xuân, tinh thần phấn chấn nông nổi, tràn đầy sức sống, càng nhìn càng không dời đi mắt đi được.
Anh nói: “Tĩnh Ngữ, thật xin lỗi.”
“Hả?” Tăng Tĩnh Ngữ ngạc nhiên, “Tại sao muốn nói xin lỗi?”
Thiệu Tuấn cúi đầu suy nghĩ một chút, khẽ nhép nhép miệng, đột nhiên dừng lại, lôi kéo tay Tăng Tĩnh Ngữ dừng lại, “Anh hối hận, anh muốn thu hồi câu nói kia.” Thật ra thì căn bản anh không vĩ đại như vậy, đặc biệt mới vừa rồi ở cửa Phó gia nhìn thấy Tăng Tĩnh Ngữ một cái, anh cảm thấy cả trái tim tràn đầy cảm động, nếu không phải là đang ở ngoài, anh nhất định lập tức ôm cô vào trong ngực.
Lưu địa chỉ wap để tiện truy cập lần sau. Từ khóa tìm kiếm: chatthugian